Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục
Bạn đang ở: Trang chủ / Cổng tam quan / wake up / Lá lành đùm lá rách

Lá lành đùm lá rách

 

Nhìn nước ngập cả con đường, tràn cả bờ đê, nước dâng lên chiếm hết cả căn nhà hay nửa căn nhà, lòng con lại cảm thấy bồi hồi nhớ những trận lũ lụt ở quê nhà. Con nhớ đến cảnh nhà con bị lụt, nước dâng lên nhanh quá mà ba con lại không ở nhà. Con và em trai con thì còn quá nhỏ, chẳng biết giúp gì cho mẹ. Mẹ con phải tự sắp xếp mọi thứ. Trời về khuya lạnh lắm, không biết ba mẹ con ngồi trên sập bao lâu. Con chỉ nhớ là lâu lắm mà ba con vẫn chưa về, nước thì cứ dâng hoài. Hết nước uống, mẹ con phải mớm nước miếng cho hai chị em đỡ khát. Mẹ con bơi ra ngoài hiên hứng nước mưa để uống, nước thì chảy rất xiết.

Gia đình con chỉ là một chút xíu trong cả trăm ngôi nhà còn khổ hơn vậy. Con không còn thích lũ lụt nữa kể từ khi con ý thức được những cảnh thương tâm do lũ lụt gây ra.

 

Tiền trạm ngày lũ

Ngày 23-11, chúng con đi tiền trạm trước khi mời Đại chúng tham dự vào chương trình này. Chúng con được các bạn Volunteer dẫn đến hai địa điểm, có khoảng 300 người dân sinh sống ở khu vực này. Chúng con đi trên cây cầu gỗ được đóng bằng tay bắt từ ngoài đường lớn đi vào đây. Người dân ở khu vực này phải sống chung với mùi hôi nước thải rò rỉ từ nhà vệ sinh, rác vệ sinh lâu ngày không được xử lý chất thành chồng cao và luôn luôn bốc mùi. Chúng con không dám tỏ ra khó chịu với mùi hôi này vì rất thương cho họ khi phải hít thở với bầu không khí này.

 

Tiếp tục hành trình, chúng con đi xuồng đến khu vực Chợ Nổi. Xuồng đi chậm đủ cho chúng con ghi nhận những cảnh sống trên nước, sống trên thuyền và ở dưới gầm cầu. Có gia đình ngủ trên mái tôn có táng cây che chở. Lại có gia đình đóng những tấm gỗ lại với nhau nửa sống dưới thuyền nửa sống trên cây. Chúng con cũng có gặp gỡ những người có trách nhiệm trong khu vực đó. Nghe họ chia sẻ về hoàn cảnh trong khu vực này và những điểm mình có thể giúp họ như thực phẩm, thuốc men hay tinh thần…

Chúng con đã ngồi chơi, tâm sự hai tiếng trên nước rất vui và hào hứng. Chúng con về đến Pakchong lúc 20h30 pm, mệt nhưng “khoam sục mát mát”- rất hạnh phúc.

 

 

Gieo hạt từ bi

Ngày 25-11, 15 thầy và 15 sư cô cùng một vài bạn volunteer rời Pakchong lúc 4h sáng, đi gieo hạt từ bi! Chúng con chia ra ba nhóm, nhóm thì đi bệnh viện giúp chế thuốc chống mũi gắn vào những lọ thủy tinh nhỏ. Nhóm đi chợ mua thực phẩm, nhóm còn lại ở nhà làm áo phao với những chai nước uống rất vui mắt. Chúng con chuẩn bị cho 500 phần quà/mỗi người. Gồm có gạo, dầu ăn, nước tương, xà phòng, bao nilong đựng rác, thuốc xịt mũi. Có những gia đình không có bếp nấu ăn thì chúng con tặng cho mỗi gia đình thêm một bếp ga mini. Chúng con có đem từ Pakchong lên những viên lọc nước, tiếng thái gọi là “lúc bôn”, thành phần gồm đất mùn, trấu, phân bò và đường. Nó có tác dụng lọc những vi khuẩn trong nước rất hiệu quả. Chiều cùng ngày, chúng con đến khu vực “Shoom Shon Lãng wat wi sít” (Khết Ta Lìng Shan) BKK. Có 23 gia đình (60 người) cần sự giúp đỡ, chúng con đã nấu ăn và tặng 60 phần quà ở đây.

 

 

Hôm sau, 26-11 chúng con dậy sớm ngồi thiền chung với các bạn volunteer và chủ nhà (cũng là volunteer) ăn sáng và chuẩn bị đi tiếp đến một địa điểm khác xa hơn, đi xe ô tô nửa tiếng, đi xuồng thêm nửa tiếng nữa. Ở đó gọi là “Wat lãng bang” (Amphur Bang Yai) Nontaburi, có rất nhiều chùa ở đây, ngôi chùa chúng con đến là ngôi chùa thứ năm. Có 80 người sống tập trung trong chùa. Khu vực này có khoảng 400 người đang cư trú. Nước ở đây rất sâu. Nó vốn dĩ là một con sông nhưng bây giờ nước tràn về thành dòng lớn, mênh mông nước, cây cối thì từ từ chết do nước ngập lâu ngày. Có rất nhiều con nít và em bé ở đây. Bác lái xuồng nói rằng mấy ngày trước có thấy cá sấu bị xổng chuồng bơi trong khu vực này. Chúng con cũng ham thích thấy cá sấu nhưng nghĩ thì cũng run. Chúng con nấu ăn và tặng 440 phần quà/ mỗi người. Ăn trưa xong, chúng con cùng những người dân ở đó ngồi chơi, hát cho nhau nghe, chia sẻ và chụp hình với nhau. Con có cảm giác như chúng con đang đi gieo hạt cho Vườn ươm! Người dân Thái và dân Việt đã hòa quyện vào nhau. Tuy chúng con chỉ biết bập bẹ vài chữ tiếng Thái, có khi cũng chẳng hiểu là đang nói gì nhưng hát với nhau, cười cùng nhau cũng thấy vui rồi.

 

Ngày 27-11, “cặp ban”

Sáng nay, anh chị em chúng con thức dậy sớm cùng thiền đi với các bạn volunteer trong không khí một gia đình. Tiếp xúc với khổ đau bên ngoài, con thấy những khổ đau bên trong con rất bé nhỏ. Con nói đùa với các chị em rằng không biết mình cứu trợ họ hay họ cứu trợ mình đây! Sự tương tức Thầy dạy hoài mà lúc nào chạm đến cứ y như rằng mới tinh. Nhà vệ sinh, phòng ngủ, bãi cỏ, thức ăn, nước uống… cái gì con cũng thấy cần tri ân và có mặt đích thực với sự sống.

 

Chúng con kính cám ơn tấm lòng lân mẫn từ Sư Ông và Sư Cô đã thương và yểm trợ tiền cho chúng con đi giúp người. Cám ơn tấm lòng của những Mạnh Thường Quân ở khắp nơi đã giúp đỡ “Lá lành đùm lá rách. Lá rách đùm lá tả tơi.” Chúng  con cũng mong tiếp tục nhận được sự yểm trợ để có thể sẻ chia sự có mặt của mình với nhiều người ở nhiều nơi hơn.

Chúng con – Wake up group

Thailand - 28/11/2011