Chuyển đến nội dung. | Chuyển đến mục định hướng

Các công cụ cá nhân
Mục
Bạn đang ở: Trang chủ / Cổng tam quan / Sinh hoạt Tăng thân / Sinh hoạt năm 2017 / Tưởng nhớ chị Cheri Maples - Chân Bảo Niệm

Tưởng nhớ chị Cheri Maples - Chân Bảo Niệm

Chị Cheri Maples (Chân Bảo Niệm) đã qua đời ngày 27.7.2017 sau mười tháng trị bệnh vì một tai nạn xảy ra từ năm ngoái. Từng là một cảnh sát và có 25 năm kinh nghiệm làm việc trong ngành tư pháp Mỹ, chị Cheri Maples đã thọ giới Tiếp Hiện vào năm 2002 và được Sư Ông Làng Mai truyền đăng năm 2008. Trước khi qua đời ở tuổi 64, chị đã tâm sự với người chung quanh, “Tôi sống một cuộc đời đáng sống!” (I have lived such a good life). Có lần chị nói, khi nhà báo hỏi chuyện, “Nguyện vọng của tôi là sống tỉnh thức, sống trong hòa bình và công lý… sống như thế mình sẽ yêu thương mọi người hơn, kiên nhẫn hơn, rộng lượng hơn.”

 

 

 

Sư Ông Làng Mai chia sẻ về chị Cheri Maples (trích thư ngày 21-10-2009)

 

Trong số các vị đệ tử thọ giới Tiếp Hiện tại Hoa Kỳ, có một đại úy công an tên là Cheri Maples. Vị này đã tu tập rất giỏi theo pháp môn Làng Mai, ban đầu thì thọ Năm Giới, nhưng sau đó nhiều năm đã thọ giới Tiếp Hiện, và năm 2008 đã được nhận lễ Truyền Đăng làm giáo thọ cư sĩ. Thật ra Cheri Maples trong hơn mười năm qua đã làm trách vụ giáo thọ cư sĩ một cách xuất sắc rồi, và quần chúng mà vị này hướng dẫn tu tập phần lớn đã thuộc về giới những người có nhiệm vụ giữ gìn an ninh cho xã hội, trong đó có giới cảnh sát, công an, thẩm phán, luật sư và ban quản giáo các nhà tù, các trung tâm cải huấn. Cheri Maples đã ở trong ngành cảnh sát 20 năm, đã từng giữ trách vụ đào tạo cảnh sát công an, có nhiệm vụ bổ dụng và cách chức những vị này.

Trong 20 năm phục vụ ở ngành Cảnh Sát, Cheri Maples đã thực tập theo pháp môn Làng Mai được 14 năm. Sự thực tập này đã giúp cho Cheri chuyển hóa rất nhiều và đã giúp cho Cheri thành công lớn trong việc đào tạo phân phối và bổ nhiệm nhân viên Cảnh Sát. Do sự thành công lớn lao đó mà Cheri đã được đưa lên một chức vị cao trong cục Cải Huấn và Tư Pháp. Trong nhiệm vụ mới này, Cheri đã huấn luyện hơn 1500 nhân viên, trong đó có các luật sư, chánh án, sĩ quan công an và quan chức nhà nước, huấn luyện bằng cách sử dụng những pháp môn mà Cheri đã học được từ Làng Mai. Trong hiện tại, Cheri đang áp dụng những pháp môn (gọi là kỹ thuật tu tập) ấy để giúp cho những nhân viên quản lý các trại giam và ngay cho những người bị giam giữ trong các trại tù ấy.

Năm 2003, Cheri đã tổ chức một khóa tu tại Madison, Wisconsin cho trên 650 người, trong đó phần lớn là các nhân viên Cảnh Sát, Công An, và các viên chức trong ngành Tư Pháp. Thầy và tăng thân Làng Mai đã được mời tới hướng dẫn khóa tu này. Trong khóa tu này, không có đốt hương, không có tụng niệm, không có lễ nghi, chỉ có sự thực tập để làm lắng dịu và chuyển hóa thân tâm, làm sống dậy và nuôi dưỡng chất liệu lý tưởng và tình huynh đệ, đem một chiều hướng tâm linh vào đời sống chuyên nghiệp, để có thể thành công hơn trong nghiệp vụ và để có thêm niềm vui trong đời sống hàng ngày. Khóa tu thành công lắm. Các con hãy tưởng tượng những chú cảnh sát Hoa Kỳ to con đang tập đi thiền hành với những bước chân thảnh thơi, đang tập ngồi thiền với những hơi thở lắng dịu, đang tập hạnh lắng nghe và ái ngữ với một thế ngồi bình an. Giới cảnh sát công an và các viên chức làm trong ngành Tư Pháp có một đời sống rất căng thẳng và nhiều khổ đau. Các con có biết là mỗi năm ở Hoa Kỳ có khoảng 300 cảnh sát viên tự tử bằng súng của chính họ không? Hành động này gọi là ăn súng của chính mình (eating their own gun). Số lượng các vị cảnh sát tự tử bằng súng của mình đông bằng hai lần số lượng cảnh sát bị côn đồ và tội đồ bắn chết. Giới viên chức quản trị các trại giam cũng có rất nhiều căng thẳng vì phải đối diện thường xuyên với năng lượng bạo động trong trại giam và ngay trong chính bản thân. Người ta cho biết là sau 20 năm phục vụ trong ngành này, phần lớn các nhân viên chỉ có tuổi thọ trung bình là 58 tuổi.

Cheri Maples nói rằng năm 1984, khi đi vào ngành Cảnh Sát, nguyện ước sâu sắc nhất của cô là phục vụ cho hòa bình, chấm dứt bạo động và bất công xã hội. Đó là chất liệu lý tưởng. Cheri viết trong bài tựa một cuốn sách của thầy những dòng sau đây: “Mỗi đêm, tôi đều trăn trở với những khổ đau do nghèo đói, kỳ thị chủng tộc, bất công xã hội, trộm cắp, lạm dụng tình dục, bạo hành trong gia đình, tiêu thụ bừa bãi và áp bức xã hội gây nên. Tôi khao khát bình an, nhưng tôi không biết rằng cái bình an ấy phải tới từ trái tim của mình trước. Tôi bị tràn ngập bởi những khổ đau mà tôi chứng kiến được trong xã hội, bởi những hiểu lầm, và bởi chính cái chính sách của nhà Cảnh Sát Công An của tôi. Cái bất bình giận dữ của kẻ khác đã thắp cháy lên cái bất bình giận dữ trong tôi. Và tôi bắt đầu thực hành nhiệm vụ của tôi một cách máy móc. Tôi bắt đầu uống rượu. Tôi bị chứng trầm cảm. Và tôi đã tạo ra khổ đau cho tôi, cho những người thân, và cho cả những người khác.” Sau khi được tiếp xúc với Pháp Môn Làng Mai, được biết rằng có thể mang bên hông một khẩu súng với chánh niệm thì Cheri mới bắt đầu được chuyển hóa, và đã làm sống dậy được lý tưởng của mình. Cuối cùng Cheri đã phục vụ được thật nhiều cho đất nước và dân tộc của Cheri. Hạnh phúc của Cheri tăng tiến rất nhiều, đó là nhờ công phu tu tập.

Cheri Maples được Sư Ông Làng Mai truyền đăng năm 2008

 

Cuối tuần rồi, Tổng Thống Donald Trump nói chuyện với các cảnh sát viên, ông khuyên họ khi bắt các người tình nghi phạm tội “Ðừng tử tế với họ!” Ông dùng chữ “nice,” tôi dịch là tử tế cũng chưa đủ nghĩa. Người “nice” là người vui vẻ, hòa nhã, thân mật trong cách đối xử với mọi người. Nghe ông tổng thống khuyên các vị cảnh sát “chớ có nice” tôi chợt nhớ đến chị Cheri Maples. Chị là một cảnh sát viên, làm việc hơn 20 năm lên tại thành phố Madison, Wisconsin, lên tới cấp đại úy. Và phải nói, chị rất nice!

Năm ngoái, chị Maples mới kể một câu chuyện làm nghề cảnh sát của chị. Một buổi tối, năm 2003, có người đàn bà bị chồng đánh, kêu cứu. Theo thủ tục làm việc của sở cảnh sát, bất cứ ai hăm dọa bạo hành người khác là phải còng tay cái đã. Chị Maples vừa tới cửa thì người đàn bà chạy ra kêu cứu. Chị ủy lạo, rồi đưa bà ta ra ngồi trong xe, đậu ở cuối đường. Chị tới gõ cửa. Một người đàn ông cao một mét 90 (1.90m) bước ra (chị cao 1.60m). Bước vào nhà, chị thấy một bé gái ngồi ở góc phòng. Chị đã biết chuyện, hai vợ chồng này li dị, hôm nay đáng lẽ phải trả con cho vợ thì anh chồng không chịu, rồi cãi lộn, rồi dọa đánh vợ. Chị Maples tới bên đứa bé, rồi quay lại nói với người đàn ông: “Tôi biết ông thương cháu lắm. Tội nghiệp, để tôi đưa cháu ra với mẹ nó, rồi tôi sẽ vào nói chuyện với ông nhé?”. Người đàn ông chấp nhận.

Mặc cái áo giáp chống đạn, đeo khẩu súng kè kè bên mình, chị Maples ngồi xuống bên người đàn ông đánh vợ, bắt đầu hỏi chuyện. Chị nói: Trông anh ta rõ ràng là đang đau khổ lắm! Kể đến đây, chị thú nhận, chị đã vi phạm các thủ tục làm việc ghi trong sách vở. Ðáng lẽ chị phải còng tay “hung thủ” trước khi “hỏi cung!”

Nhưng chỉ một lúc sau thì người đàn ông òa khóc. Ðến lượt đại úy cảnh sát phải an ủi, dỗ dành.

Ba ngày sau, chị kể, chị đang đi trên đường gần nhà thì một người từ phía sau tiến tới, bất ngờ nhấc bổng chị lên. Anh ta tâm sự: “Chị! Chính chị đã cứu cả cuộc đời tôi!”. Trời đất! Chị phải dạy anh ta một điều: Ðừng bao giờ từ phía sau mà tiến đến một cảnh sát viên như vậy nghe!

Cheryll Ann Maples, thường gọi là Cheri, sinh năm 1952 ở Oklahoma, lớn lên tại Wisconsin, đậu cử nhân về kinh tế, rồi đậu cao học về công tác xã hội tại Ðại Học Wisconsin ở Madison, kèm theo một văn bằng JD về luật. Trước khi gia nhập Sở Cảnh Sát Madison, chị đã làm cán sự xã hội. Chị tranh đấu bảo vệ những người đàn bà bị chồng đánh đập. Sở Cảnh Sát Madison có 32% nhân viên là phụ nữ, một tỷ lệ khá cao. Phần lớn cảnh sát viên tốt nghiệp bốn năm đại học. Vì vậy, chị thăng tiến rất nhanh trong nghề; từng làm giám đốc tuyển mộ và huấn luyện.

Năm 2001, chị Maples làm cả sở bất bình khi đứng ra chính thức xin lỗi một nạn nhân bị cảnh sát ép phải phản cung.

Người đàn bà tên là Patty, đã tố cáo một người đàn ông cưỡng hiếp cô. Mấy nhân viên cảnh sát nghi ngờ cô ta bày đặt vu oan. Họ dùng mánh khóe tạo áp lực khiến cho cô phải rút lại lời tố cáo của mình. Lúc đầu, chị Maples đứng về phía sở, bênh vực các đồng nghiệp. Nhưng sau đó, thử nghiệm DNA đã chứng minh lời tố giác của Patty là đúng, hung thủ bị đưa ra tòa. Sở cảnh sát không lên tiếng nhận lỗi. Các sở cảnh sát ít khi nhận họ có lỗi. Chỉ mình chị Maples viết lá thư cho cô Patty xin lỗi cô về những hành động của các đồng nghiệp.

Một lần khác người ta lại thấy đức can đảm của chị Cheri Maples. Năm 2012, một cảnh sát viên bắn chết một người rượu chè be bét. Công chúng phẫn nộ vì nạn nhân không đe dọa hoặc làm hại ai, không có lý do nào phải chết. Cả Sở Cảnh Sát Madison tìm cách che chở cho nhân viên của họ, nhưng chị Maples là người duy nhất đứng về phía công chúng. Chị nói: Nếu không cần phải làm như vậy (bắn) thì không được làm!

Nhưng Cheri Maples rất thông cảm với các đồng nghiệp của mình. Chị giải thích, người cảnh sát sống trong tình trạng căng thẳng. Hết ngày này sang ngày khác. Một nhà tâm lý mô tả: Người cảnh sát nhìn cuộc đời như một vụ trọng tội đang diễn tiến! Sống như thế thật khó sống! Vì vậy, trong nước Mỹ mỗi năm có 300 cảnh sát viên tự tử, cao gấp ba lần số cảnh sát chết khi đang thi hành công vụ. Theo cuộc nghiên cứu năm 1999 của FBI. Tỷ lệ tự sát của cảnh sát (22 trong số 100,000 người) cao gấp đôi tỷ lệ trong dân chúng Mỹ.

Vì ý thức được tâm lý luôn luôn đối đầu với tội ác khiến người cảnh sát bị căng thẳng, năm 1990, Cheri Maples đã thử tới dự một khóa thiền tập do Thiền Sư Thích Nhất Hạnh hướng dẫn. Chị tìm ra phương pháp tự đối trị với những khó khăn của nghề cảnh sát: sống tỉnh thức. Năm 2002, chị thọ giới gia nhập dòng Tiếp Hiện, một dòng tu chấp nhận cả người tại gia.

Năm sau, chị tổ chức một khóa tu tập cho những nhân viên cảnh sát và nhiều ngành khác ở Green Lake, Wisconsin. Khóa tu không để hình ảnh nào của Phật Giáo, không thắp nhang, không ai tụng niệm kinh kệ. Sở cảnh sát không giúp đỡ, mỗi cảnh sát viên phải đóng 600 đô la để được tham dự. Có 55 cảnh sát viên, trong số 500 người đến dự cuộc nói chuyện của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh. Thiền sư nói: “Không cần phải làm một Phật tử mới có thể áp dụng những lời giáo huấn của đức Phật để được lợi lạc. Cũng như không cần phải làm người Trung Hoa mới ăn cơm Tàu!” Chị Maples lập ra Trung Tâm Sống Tỉnh Thức và Công Lý (Center for Mindfulness & Justice). Sau khi rời ngành cảnh sát, chị được mời đi giảng tại rất nhiều nơi. Năm 2008, chị trở thành một giáo thọ của pháp môn Làng Mai.

Chị Maples thích mô tả công việc của cảnh sát là “những cán sự xã hội có mang súng!” (social workers with guns). Mỗi ngày các cảnh sát viên phải đối phó với bao vấn đề trong xã hội: bạo lực, gia đình cãi nhau, bệnh nhân tâm thần, tai nạn, trẻ em, vân vân..., tất cả đòi hỏi người cảnh sát phải kiên nhẫn và tế nhị. Chỉ khác là người cảnh sát viên có quyền dùng súng.

Chị Cheri Maples qua đời ngày Thứ Năm tuần trước, ngày hai mươi bảy tháng bảy, năm 2017 sau mười tháng trị bệnh vì một tai nạn xảy ra từ năm ngoái. Trước khi chết ở tuổi 64, chị đã tâm sự với người chung quanh, “Tôi sống một cuộc đời đáng sống!” (I have lived such a good life). Có lần chị nói, khi nhà báo hỏi chuyện, “Nguyện vọng của tôi là sống tỉnh thức, sống trong hòa bình và công lý… sống như thế mình sẽ yêu thương mọi người hơn, kiên nhẫn hơn, rộng lượng hơn.”

Ước chi các cảnh sát viên, ở bất cứ nơi nào, ở quốc gia nào, cũng nghĩ như vậy!

Theo bà Sarah Huckabee Sanders, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, thì bữa rồi Tổng Thống Trump chỉ nói đùa với các vị cảnh sát mà thôi. Thế thì may lắm.

* Xin đọc bài chia sẻ của Cheri Maples trong khóa tu 21 ngày “Đường về Núi Thứu” tại Làng Mai, ngày 15.06.2016; được chuyển ngữ từ tiếng Anh.