| |
Trở
Về
Thiền
Sư Thích Nhất Hạnh |

|
Bài tập Thiền Buông Thư,
do Thiền Sư Thích Nhất Hạnh hướng dẫn để giúp làm thư giãn thân
tâm. Thật sự có mặt, thật sự tỉnh giác, ta thấy mình đã trở về.
(dịch từ tiếng Anh trong tờ Shambhala Sun March 28, 2006).
BẠN CÓ NHỚ gì không về
cái thuở còn nằm trong bụng mẹ? Chín tháng ở đó, cả một thời gian
dài. Tôi thiết nghĩ nằm trong bụng mẹ, tất cả chúng ta ai cũng
đã có dịp mỉm cười. Thế nhưng chúng ta cười gì vậy? Khi hạnh phúc
chúng ta thường cười. Tôi đã thấy nhiều người, nhất là trẻ em,
mỉm cười lúc ngủ.
Thời gian ở trong bụng
mẹ quả thật tuyệt vời. Mình chẳng phải lo lắng đến chuyện ăn uống.
Từng cơn nóng lạnh được che chở. Chuyện học hành, làm lụng cũng
không đụng tới. Trong bụng mẹ thật an toàn biết mấy. Không phải
lo lắng điều gì. Mà không lo là điều tuyệt nhất. Tôi nghĩ nhiều
người vẫn còn tiếc nuối thời gian nằm trong bụng mẹ. Nhiều người
có cảm giác rằng đã có một lần được sống trong một thiên đường
yên ổn, diệu kỳ, và giờ đây đã đánh mất thiên đường này. Họ nghĩ
chắc có một nơi đẹp đẽ, an lành như thế ở đâu đó bên ngoài, nơi
ấy chẳng còn chi để lo sợ, và mong ước được trở lại chốn đó. Trong
tiếng Việt dạ con còn được gọi là “tử cung” có nghĩa là “cung
điện của đứa con” Thiên đường ngày xưa là ở trong bụng mẹ.
Nằm trong bụng mình được
mẹ lo cho hết. Mẹ ăn, mẹ uống cho mình. Mẹ thở cho mình từng hơi
thở vào ra. Tôi nghĩ có lẽ mẹ nằm mơ cả cho mình nữa. Tôi mường
tượng chắc mình cũng mơ những gì mẹ đang mơ. Nếu mẹ cười chắc
mình cũng cười. Và nếu trong giấc mơ gặp khốn đốn mẹ khóc, mình
hẳn cũng khóc theo mẹ. Mình cười khóc theo từng giấc mơ lành,
từng cơn ác mộng của mẹ, bởi vì mẹ và mình đâu phải là hai. Mình
dính chặt với mẹ qua cuống nhau, hay sợi dây rốn. Qua dây rốn
này mẹ đã cho mình thức ăn, nước uống, tất cả mọi thứ, kể cả lòng
yêu thương của mẹ. Có lẽ khi có thai mình, mẹ đã chăm sóc thân
thể mẹ kỹ càng hơn. Mẹ đi đứng nhẹ nhàng. Có lẽ mẹ đã bỏ uống
rượu và hút thuốc. Một cách thể hiện tình yêu thương của mẹ thiết
thực nhất. Mình chỉ mới trong bụng mẹ chưa được chào đời mà đã
được dành cho biết bao là trìu mến.
Mẹ nuôi dưỡng mình cả
trước khi mình ra đời, nhưng nhìn thật sâu thì thấy lúc đó mình
cũng đang nuôi dưỡng mẹ mình. Nhờ có mình trong bụng mà mẹ tươi
cười, yêu đời thêm Ba cũng thế. Mình chưa làm được gì, thế mà
riêng sự có mặt của mình cũng đã nuôi dưỡng ba mẹ rồi. Cuộc đời
của ba mẹ dường như đổi khác từ ngày mẹ có thai mình. Có lẽ mẹ
cũng nói chuyện với mình cả khi mình chưa chào đời. Và tôi tin
chắc rằng lúc đó mình đã nghe được mẹ và đáp ứng lại mẹ. Có những
lúc me lơ là dường như quên đi sự có mặt của mình trong bụng.
Lúc đó mình đạp một cái để nhắc mẹ. Cái đạp là tiếng chuông chánh
niệm giúp mẹ nhớ ra và mẹ dỗ dành mình: “Cưng à, mẹ biết con mẹ
đang có mặt trong đó, và mẹ hạnh phúc biết bao, con yêu ơi”. Đó
là câu thần chú yêu thương thứ nhất. Rồi đến ngày chào đời, ai
đó cắt cuống nhau cho mình. Và có lẽ đó là lúc mình cất tiếng
khóc đầu tiên trong đời. Bây giờ mình phải tự thở một mình. Bây
giờ mình phải tập làm quen với mọi thứ ánh sáng chung quanh. Bây
giờ lần đầu mình mới biết thế nào là đói. Ra ngoài rồi mà mình
vẫn còn như trong bụng mẹ. Mẹ ôm hôn mình với hết cả tình thương.
Và mình cũng bấu chặt mẹ. Mình cũng chưa sống thiếu mẹ được. Rồi
mẹ cho mình bú. Mẹ chăm sóc ngày đêm. Dù cuống nhau giữa mẹ con
không còn, mình vẫn còn được nối với mẹ bằng một sợi dây máu mủ
thâm tình.
Khi trưởng thành mình
phải phấn đấu gay go với chính mình để tự thuyết phục rằng mình
và mẹ là hai cá thể biệt lập. Nhưng sự thật không phải vậy. Mình
là sự tiếp nối của cha mẹ mình. Khi thiền quán, tôi thấy cuống
nhau vẫn còn nối tôi với mẹ. Khi quán chiếu sâu, tôi thấy được
những sợ dây rốn vẫn nối tôi với vạn hữu trong đời. Mỗi sáng mai,
mặt trời mọc cho ta ánh sáng và hơi ấm. Thiếu những thứ đó, ta
không thể tồn tại.
Như thế là đã có cuống
nhau nối mình với mặt trời. Một cuống nhau khác nối mình với những
đám mây trên trời. Nếu không có mây, mình sẽ không có mưa và nước
để uống. Không có mưa mình sẽ không có sữa, trà, cà phê, không
có cà rem, không có gì hết.
Có một sợi dây rốn nối liền mình với dòng sông, một sợi dây khác
nối mình với rừng cây. Nếu tiếp tục quán chiếu như vậy, mình sẽ
thấy mình dính liền với mọi sự và mọi người trong vũ trụ này.
Sự sống của mình tùy thuộc vào sự sống của tất cả mọi hiện hữu
khác – không phải chỉ tùy vào mọi sinh vật mà vào tất cả cây cỏ,
đất đá, không khí, nước và đất.
Giả thử mình gieo một
hạt bắp và chừng một tuần sau hạt bắp nẩy mầm và nhú lên đọt non.
Khi cây bắp vươn cao, mình không còn nhận ra được đó là hạt bắp
mình đã gieo ngày nào. Nhưng nếu nói rằng hạt bắp đã chết thì
không đúng. Bằng đôi mắt của Bụt, mình sẽ thấy rằng hạt bắp vẫn
còn sống nơi thân cây bắp. Thân bắp là sự tiếp nối của hạt bắp
về hướng tương lai, và hạt bắp là sự tiếp nối của thân bắp về
hướng quá khứ.
Hai thứ ấy không phải là một, nhưng cũng không phải hoàn toàn
khác biệt nhau. Mình và mẹ mình không phải là một người, nhưng
không phải là hai người hoàn toàn khác biệt.
Đó là một chân lý về tính tương thuộc, mọi vật nương vào nhau
mà sống. Không ai có thể tồn tại biệt lập. Là mình chúng ta đồng
thời là tất cả những thứ khác. Để có mặt, để hiện hữu, chúng ta
phải cùng nhau có mặt, cùng nhau hiện hữu. Đạo Bụt gọi đó là tương
tức.
Trong bụng mẹ, thân ta
không phải chịu nhiều căng thẳng, nên vẫn còn mềm mại, dẻo dai.
Nhưng khi vừa mới chào đời, sự căng thẳng ập đến, có khi từ hơi
thở đầu tiên.
Để buông thư nhưng căng thẳng nơi thân, ta phải buông thư những
căng thẳng nơi hơi thở. Nếu thân ta không bình an thì hơi thở
ta cũng không được bình an. Khi chúng ta phát khởi được năng lượng
của Chánh niệm và ôm ấp được hơi thở thì phẩm chất của hơi thở
vào ra của ta sẽ được cải thiện.
Thở chánh niệm thì hơi thở trở nên êm dịu và sâu lắng hơn. Sự
căng thẳng nơi hơi thở tan biến mất. Khi hơi thở đã nhẹ nhàng,
mình có thể chăm sóc và làm lắng dịu hình hài. Bụt gọi đó là làm
cho thân ta “an tịnh”.
Có một Kinh Pali tên là
Kayagatasati Sutta, tức “Kinh Niệm thân”. Trong kinh này, Bụt
dạy ta phép thực tập để buông thư từng bộ phận của cơ thể cũng
như của toàn
|
|
|