|
Những câu hỏi bạn gởi đến, quý thầy và quý sư cô sẽ đọc rất kỹ, và tìm cách chia sẻ tuệ giác với các bạn. Sư Ông cũng muốn chia sẻ cái thấy của Sư Ông với các bạn về những khó khăn và khổ đau bạn đang gặp phải. Sư Ông rất muốn giúp bạn thoát ra các tình huống khó khăn và muốn bạn có thêm hạnh phúc và bình an trong đời sống của bạn. Sư Ông tâm sự với các bạn qua cuốn Chỉ Nam Thiền Tập. BBT xin kính mời bạn đọc những dòng tâm sự của Sư Ông.
______________________________
Hỏi và Trả lời của Kỳ 22
Câu hỏi 16:
Trong hai mươi mấy năm qua con đã nuôi dưỡng những hạt giống nhút nhát, sợ hãi, trốn tránh tiếp xúc mọi người và cảm thấy rất ngại khi diễn đạt suy nghĩ của mình. Con đã tu tập ở tu viện Lộc Uyển một tuần với hy vọng sẽ tìm được một lối thoát cho bản thân, nhưng con vẫn cảm thấy lạc lõng và tuyệt vọng cho dù quý sư cô ở đó rất nhiệt tình và tốt bụng. Con càng lúc càng nghĩ nhiều đến cái chết và cảm thấy mình thật là bế tắc. Con thấy mình lạc lõng khi sống giữa những người thân trong gia đình. Vậy là con đang tồn tại một cách cô độc trên cõi đời này mà không tìm thấy được nơi nương tựa. Tuy cháu của con mới 1 tuổi nhưng cũng đã xuất hiện những cá tính đó. Con thấy lo sợ cho cháu phải khổ sở giống con bây giờ. Xin soi sáng cho con để con có thể thay đổi bản thân mình và được tiếp tục sống. Con đang tuyệt vọng và mỗi ngày một nghĩ về cái chết.
______________________
Sư cô Hội Nghiêm xin chia sẻ:
Cái mặc cảm thua người, sợ người ta chê mình thế này thế nọ, sợ người ta nghĩ mình thế này thế khác… nó đánh mất đi cái tự do trong con người mình. Khi mình mất tự do thì mình không có hạnh phúc, rồi dẫn đến chán nản, tuyệt vọng và không còn muốn sống nữa. Vì vậy điều trước tiên là phải lấy cái mặc cảm trong người mình ra. Trong con người ai cũng có những cái hay và cái đẹp. Trong con người mình cũng thế. Mình cũng có những cái hay cái đẹp mà đôi lúc mình không nhìn kỹ để thấy chúng, để nuôi dưỡng chúng lớn lên. Vì vậy mà em cần nhìn lại để thấy được trong con người mình cũng có những cái hay cái đẹp. Và khi mình đã thấy được những cái hay cái đẹp trong người mình rồi thì mình không con mặc cảm nữa. Mình không còn sợ người ta chê mình nữa. Và mình có tự do. Tuy mình không có những cái đẹp này nhưng mình có những cái đẹp khác. Đôi khi mình cứ tưởng là mình phải làm một cái gì đó, mình phải nói điều gì đó mình mới đóng góp cho người đó, mình mới đem lại hạnh phúc cho người đó. Nhưng kỳ thực thì mình không cần phải làm gì cả. Đôi khi mình chỉ ngồi đó mỉm cười bình an là mình đã đem lại hạnh phúc cho người khác rồi. Em có tin điều đó không? Hồi xưa có những lúc Bụt không nói gì cả, mà sự im lặng của Bụt rất hùng hồn, hùng hồn hơn cả lời nói, và sự xuất hiện của Bụt đã đem lại bình an cho không biết bao nhiêu người. Thời nay cũng thế. Có những người tuy không nói gì cả nhưng sự xuất hiện của người đó đã đem lại hạnh phúc và bình an cho rất nhiều người. Em có làm được điều đó không? Em có thở được những hơi thở bình an không? Nếu em làm được điều đó thì em không còn lo sợ gì nữa khi em tiếp xúc với người khác. Cái quý nhất mà em có là bình an và em có thể hiến tặng sự bình an đó cho mọi người. Em không cần suy nghĩ là mình phải nói gì và làm gì cả. Và đương nhiên là khi em có bình an thì em biết em nên nói gì. Muốn làm được điều này thì hằng ngày, bất cứ lúc nào, kể cả những lúc em làm việc, em phải thường xuyên trở về với chính mình, theo dõi hơi thở, và tập mỉm cười với chính mình, mỉm cười với những người chung quanh, và mỉm cười luôn với những gì mình không thích trong mình cũng như chung quang mình. Em có đọc “Sám Pháp Địa Xúc” chưa? Nếu chưa thì em nên đọc. Quyển sách này sẽ giúp em nhiều lắm.
Như em đã biết trong con người mình có đủ loại hạt giống, hạt giống tốt cũng như hạt giống xấu. Mình chỉ cần tưới tẩm những hạt giống tốt thì những hạt giống ấy sẽ lớn lên. Và những hạt giống xấu nếu mình không tưới tẩm thì chúng sẽ không biểu hiện. Vì vậy mà mình không cần phải kỳ thị chúng, mình không cần phải tiêu diệt hay xóa bỏ chúng. Cũng như người làm vườn giỏi, họ không sợ rác, mà họ dùng rác để làm thành phân và bón lại cho cây, để cho ra hoa và trái. Mình cũng vậy, mình dùng những tập khí xấu để chuyển hóa thành những những tập khí tốt. Nhưng mình cũng phải thông minh để biết rằng có những loại rác cần ít thời gian để thành phân nhưng cũng có những loại rác cần nhiều thời gian hơn. Người làm vườn biết được điều đó thì họ không nôn nóng, không chán nản, không lo sợ…họ không hỏi tại sao loại rác này lâu thành phân vậy. Vì họ biết rằng loại rác này cần nhiều thời gian để thành phân và họ an tâm chờ đợi. Vì họ biết sớm muộn gì rồi nó cũng sẽ thành phân. Mình cũng vậy, có những tập khí mình chuyển hóa rất nhanh, nhưng có những tập khí chuyển hóa rất chậm. Tuy nhiên khi biết cách rồi thì mình không còn lo sợ nữa, vì mình biết sớm muộn gì rồi nó cũng được chuyển hóa, sớm muộn gì rồi nó cũng sẽ thành hoa. Vì vậy mỗi khi tâm hành bất thiện khởi lên như tâm hành mặc cảm, chán nản, sợ hải, tuyệt vọng v.v… em chỉ cần nhận diện và mỉm cười với chúng thì chúng sẽ hết, nếu chưa thì em nói với chúng rằng là: “ta biết em cần thêm thời gian để chuyển hóa” và mỉm cười với chúng. Chị tin là em làm được điều ấy.
Em có biết con cái của mình là sự tiếp nối của mình không. Nếu em thương con thì em phải thương chính em, phải chăm sóc cho em, phải thở những hơi thở nhẹ nhàng bình an, phải sống cho có hạnh phúc. Em xem thử trong đời sống hằng ngày, có thể là trước đây, cái gì làm cho em hạnh phúc thì em nên tiếp tục để được nuôi dưỡng. Nếu mình có nhiều hạnh phúc thì mình sẽ dễ dàng chuyển hóa những tập khí của mình. Chúc em thành công, sống vui, hạnh phúc và là một sự trao truyền xứng đáng cho con mình. Tăng thân luôn ở bên em để bảo hộ và nâng đỡ em.
Thương yêu và tin cậy.
|